Ông là một trong những
nguời sáng tác nhiều bài hát về các ngành nhất, trong đó bài nào cũng được coi
là truyền thống ví dụ: Bài Tôi là người
thợ lò (ngành khai thác than) Bài ca xây dựng ( ngành xây dựng) Bài ca người
giáo viên nhân dân (ngành giáo dục) Bài
Hát về cây lúa hôm nay (Ngành Nông nghiệp) Vì Nhân dân quên mình ( ngành quân
đội)… các bài khác Bảy sắc cầu vồng,
chim vành khuyên, Quảng Bình quê ta ơi Tình ca Tây Nguyên, tình ca Hà Nội, Tình
ca Vũng Tàu …
Mỗi lần nghe bài hát “ Người giáo
viên nhân dân”, chúng ta lại bồi hồi xúc động và tự hào oanh liệt của chiến
sỹ trên mặt trận văn hóa đó là các thầy, các cô giáo và cũng đã từ lâu rồi cứ
vào dịp tháng 11 ngày Nhà giáo Việt Nam, người ta lại nghĩ nhiều hơn về người
thầy với tất cả tấm lòng tri ân sâu sắc,.thầm cảm ơn Nhạc sỹ Hoàng vân đã sáng
tác được một bài hát “ sống mãi cùng năm tháng”. Hôm nay, sáng nay chủ nhật,
như thường lệ giờ ca nhạc của Đài Tiếng nói Việt nam, tôi được nghe bài “ Người
giáo viên nhân dân” của Nhạc sỹ Hoàng Vân. những lời ca rất đỗi quen thuộc: “Trên
những nẻo đường của Tổ Quốc xanh tươi,
có những loài hoa luôn đậm đà sắc hương, có những bài ca nghe rạo rực lòng
người. Bài ca ấy, loài hoa ấy đẹp như em, người giáo viên nhân dân/ .Tâm hồn em
tuơi mát xanh như tán lá bàng.Trái tim em đó nhiệt tình như hoa phượng vĩ/ Em đi
gieo hạt giống đẹp bao tâm hồn noi gương anh hùng cách mạng chiếu sáng ngời.
/Tuổi trẻ bên em là tương lai Tổ quốc lớn lên trong chiếc nôi quê hương Việt Nam”.
Đó là bài ca Người giáo viên nhân dân của nhạc sỹ Hoàng Vân, có thể nói
đây là bài ca nổi tiếng nhất về đề tài sư phạm trong gần nửa thập kỷ qua. Nhạc sỹ kể lại sự ra đời
của bài ca này: ông cũng không nhớ rõ lúc viết bài hát này vào cụ thể năm tháng nào, chỉ biết rất lâu, phải tới mấy chục năm, vào đầu những
năm 70 của thế kỷ trước, lúc đó, ngành giáo dục đang phát triển khá mạnh, hình
ảnh của các thầy, các cô, dưới mái trường trong tiềm thức suy nghĩ của mọi
người luôn rất đẹp, hình ảnh đó thể hiện những khẩu hiệu treo ở các lớp học : “
TẤT CẢ VÌ HỌC SINH THÂN YÊU”, hình
ảnh vô cùng đẹp đẽ từ trong ánh mắt của học sinh cũng như cha mẹ các em. Ngành
giáo dục lúc đó đang cần nhiều bài đề
tài về người thầy giáo. Hoàng Vân muốn ca ngợi tôn vinh những thầy, cô giáo gánh
vác trọng trách của Đảng và nhân dân giao phó; cho đó là việc “ trồng người”một công việc đòi hỏi có tâm,
trí cao và một tình yêu lý tưởng cháy
bỏng khát vọng. Phẩm chất của người thầy - tài đức và của học trò - tôn sư thì
xã hội thời nào cũng đòi hỏi và phẩm
chất đó luôn được thử thách theo thời gian…
Bài ca của ông ra đời đúng ý
nghĩa dành cho các cô giáo trẻ, bài ca có giai điệu trẻ trung, tươi mát và
không kém phần nhí nhảnh, tiết tấu sôi nổi. Toàn lời ca phù hợp với công việc của các thầy, các cô
gắn với học sinh : “ tâm hồn em tươi mát xanh như nhánh lá bàng,
trái tim em đó nhiệt tình như hoa phượng
vĩ.”. Tâm hồn mát xanh, trái tim đỏ rực, tình yêu cuộc sống, tình yêu nghề nghiệp; ông muốn
nhắn nhủ gửi đến các cô giáo trẻ, muốn khắc họa đôi nét cảm xúc dạt dào tình
thương với lớp học sinh thân yêu. Bởi vậy
không thấy nét trầm mặc sâu lắng của giai điệu mà là sự hồn nhiên trong sáng
rất phù hợp với nội dung văn học, ông hoàn thành bài hát này khá nhanh, ít chỉnh sửa, năm đó nhạc sỹ ở tuổi 40 độ tuổi rất sung sức, Ông đã hát bài hát
này khi đến với các trường học và trước
công chúng, luôn nhận được cảm tình và
người nghe đón nhận như một món quà dành cho ngành sư phạm . Thế là bài ca được
lan tỏa nhanh trong giới sư phạm và tiếp đó
truyền đi trên làn sóng Đài TNVN. Ca sỹ hát bài này khá thành công là ca
sỹ Mỹ Bình, sau đó bài ca trở nên phổ biến, trong các đêm hội diễn văn nghệ của
ngành giáo dục.
Lúc đó rất nhiều cô giáo trẻ ở miền xuôi tình nguyện lên vùng cao dạy học, đem cái chữ
cho dân tộc ít người, được hỏi vì sao ?
nhiều cô giáo trả lời “Em rất yêu nhề dạy học, nên thi vào sư phạm”, chỉ đơn
giản thế thôi, không tính thiệt hơn và so sánh vật chất sinh hoạt. Một triết
gia Hy Lạp có nói: “ Nếu chỉ lấy sự no đủ vật chất
làm thước đo hạnh phúc, thì bò là con vật hạnh phúc nhất”. Cô
giáo, thầy giáo vốn giàu có về tinh thần trí tuê, không làm nên của cải vật
chất nhưng người thầy đã tạo ra cho xã
hội giá trị tinh thần to lớn nhất; đó là
con người. Đúng như Bác Hồ kính yêu của chúng ta đã dạy: “ Vì lợi ích mười năm trồng cây,
vì lợi ích trăm năm phải trồng người”.
Đã trên nửa thế kỷ trôi qua, bài
hát Người giáo viên Nhân dân vẫn có sức truyền cảm, thôi thúc người ta hành động
hơn bất cứ lời giáo huấn, hiệu triệu, mệnh lệnh nào, để có được sự nhiệt huyết của lớp thầy cô giáo trẻ, gắn
bó với nghề bằng cả trái tim lương tâm
và trách nhiệm vì học sinh thân yêu.
Cảm ơn chương trình ca nhạc, cảm ơn nhạc sỹ sáng tác đã cho tôi lại
được nghe bài hát này trong thời điểm đất nước đang đổi mới từng ngày, từng giờ
đi lên con đường ấm no hạnh phúc và tất cả
đã và đang thực hiện Di chúc của Bác Hồ, mong muốn của Bác trước lúc Người đi xa : “…Tất cả đồng bào ai cũng có cơm ăn, ai cũng được học hành..”Đỗ Thông - Xuân Miễn